Đổ Trà

Có một môn sinh trẻ từ phương xa, mang theo thư giới thiệu của thầy mình, tìm đến nhà một vị hiền triết để xin được chỉ dạy trên con đường học Đạo.
Hai người ngồi dưới gốc cây. Vị hiền triết bắt đầu nói về các kỹ thuật hành thiền của mình. Chưa được mấy câu, người môn sinh đã nhiệt thành chen ngang:
Đúng rồi thưa thầy, con nghĩ là con hiểu thầy đang nói gì! Tại thiền viện, chúng con cũng tập những kỹ thuật tương tự, nhưng ở đó bọn con dùng hình ảnh để dẫn lối sự tập trung!
Vị hiền triết kiên nhẫn nghe hết, rồi diễn giải tiếp về cách vận hành của tự nhiên và vũ trụ, cùng cách người ta có thể vận dụng chúng. Nhưng chưa nói xong hai câu, ông lại bị ngắt lời. Người môn sinh cứ thế huyên thuyên về những gì mình đã học, những phương pháp mình đã luyện và cả những tình huống mình đã trải qua.
Xong buổi đàm đạo, vị hiền triết mời khách vào trong uống trà – một vinh dự hiếm có, vì kỹ thuật pha trà của ông rất nổi tiếng mà mấy ai được ông mời ngồi cùng. Ông rót trà vào tách. Tách đã gần đầy, ông vẫn rót. Trà sắp tràn ra ngoài, người môn sinh hối hả kêu lên:
Thầy ơi, trà đã đầy rồi, đừng rót nữa, nếu không sẽ đổ tràn ra ngoài. Lãng phí trà lắm.
Vị hiền triết nhẹ nhàng đặt ấm trà lên lại bếp lửa, nhìn người học trò rồi nói:
Nếu con đến với ta cùng tách trà đã đầy, thì làm sao con mong đợi ta sẽ rót được thêm gì vào tách của con?
Tách trà không có lỗi. Ấm trà cũng không. Trà tràn chỉ vì một lẽ: chỗ trống không còn. Một tách đã đầy thì ai rót vào cũng thế thôi, trà quý đến đâu cũng chảy hết ra ngoài.
Người đi học cũng vậy. Kẻ đến xin học mà mang theo một đầu óc chật ních những điều mình đã biết, chỉ chực chờ kẽ hở để trưng nó ra, thì thầy giỏi đến đâu cũng không rót thêm được giọt nào. Cái ngăn người ta học không phải là biết ít, mà là cái “con hiểu rồi” buột ra trước khi người kia kịp nói hết câu.
Cho nên muốn nhận thì trước hết phải đổ trà – dốc cạn tách của mình trước khi ngồi xuống trước ấm trà của người khác. Đổ đi không phải là quên hết những gì đã học; chỉ là tạm gác nó sang một bên, để chỗ trống làm việc của chỗ trống.
Tách trà nhận được bao nhiêu không nằm ở ấm của người rót, mà nằm ở chỗ nó còn trống bao nhiêu.
Theo《Chapter 2: Emptying the Cup》-《Apprenticeship Patterns by Dave Hoover, Adewale Oshineye》