3 phút để đọc

alt

葛飾 北斎《神奈川沖浪裏》- Katsushika Hokusai《The Great Wave off Kanagawa》

Người ta hay hình dung việc học như một đường thẳng – bỏ vào bao nhiêu công thì nhận về bấy nhiêu chữ. Whitney Johnson, trong cuốn “Smart Growth”, chỉ ra rằng nó không thẳng. Mọi kiến thức mới học, mọi vấn đề mới gặp đều đi theo một đường cong chữ S: chân dốc chậm, giữa dốc nhanh, lên đỉnh thì phẳng dần. Ba đoạn của đường cong là ba giai đoạn chính:

alt

Whitney Johnson《Smart Grow Curve》

1. Khởi Đầu - Launch Point

Chân dốc là chỗ chậm nhất, và cũng là chỗ dễ bỏ cuộc nhất. Đây là giai đoạn Khám Phá (Explorer): cơ hội bày ra vô số, nhưng việc khó không phải là tìm cho ra lựa chọn, mà là dám bỏ bớt để chỉ giữ lại một đích.

Ở đoạn này mọi thứ dường như đứng yên, và người ta buộc phải tự trả lời những câu hỏi chưa có gì làm bằng: với năng lực hiện tại, đích đến có khả thi không; mục tiêu này có hợp với giá trị cốt lõi của mình không; cái giá phải trả có xứng đáng không.

Nghĩ cho thấu rồi mới bước. Quyết định xong thì chuyển sang giai đoạn Thu Thập (Collector) – đi tìm thêm bằng chứng để củng cố niềm tin rằng mình đang đúng hướng. Đoạn này trông như dậm chân tại chỗ, nhưng chính nó quyết định phần còn lại của con đường: khi đã dồn hết nguồn lực vào các bước tiếp theo, sẽ không còn chỗ cho hối tiếc.

2. Phát triển - Sweet Spot

Qua chân dốc là đoạn leo. Tốc độ tăng lên vì công việc bắt đầu trả về những thành quả nhìn thấy được; hình ảnh về phiên bản mình mong muốn hiện dần ra, và mỗi phản hồi tích cực lại đẩy việc học nhanh thêm một nhịp.

Đó là giai đoạn Tăng Tốc (Accelerator): kết quả ngày càng nhiều trong khi công sức bỏ ra giảm dần, khoảng cách giữa cái đã biết và cái cần biết cứ thế hẹp lại.

Cái mới lúc này không còn phải nhồi vào nữa mà tự bám lấy cái cũ. Kẻ học tự nối được kiến thức cũ với kiến thức mới, tự chọn được hướng muốn đào sâu; những thứ xa lạ được tiếp thu một cách tự nhiên. Chẳng bao lâu, người leo dốc đã là một con người khác – giai đoạn Biến Đổi (Metamorph), lúc sâu phá kén thành bướm.

Cảm giác “thành tựu” ở đoạn này là thật: sự tiến bộ của bản thân hiện ra rõ ràng, đầy cảm hứng, và đáng được tận hưởng một cách trọn vẹn.

3. Thuần thục - Mastery

Trên đỉnh đường cong, cái đích đặt ra từ chân dốc đã nằm trong tay: một phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình. Đó là thành quả đáng tự hào.

Đây là giai đoạn Neo (Anchor). Tốc độ chậm lại, nhưng chậm lúc này không phải là tụt: kiến thức đã đủ chắc để nghỉ ngơi mà không lo mai một. Việc của người neo là nhìn lại hành trình đã qua – xem lại những cơ hội từng gác sang một bên để giữ sự tập trung, và bắt đầu đánh giá những đường cong S khác mà mình muốn chinh phục. Neo cho vững thì mới có sự ổn định và tự tin, cả vật chất lẫn tinh thần, để chọn tiếp.

Rồi đến Đỉnh Cao (Mountaineer), và nghịch lý của mọi đỉnh là: đứng được trên nó rồi thì việc tiếp theo là tìm một ngọn núi khác để leo. Việc học giống như oxy đối với cơ thể – ngừng học cũng là lúc tư duy ngừng phát triển.

Theo Whitney Johnson《Smart Growth: How to Grow Your People to Grow Your Company》


Một đường cong khép lại thì một đường cong khác mở ra. Sóng ngoài khơi Kanagawa không vào bờ một lần; hết lớp này, lớp khác lại dâng.

Wéi Hé

Ngày cập nhật: