1 phút để đọc

alt

沈周《杖藜遠眺》- Thẩm Chu《Trượng Lê Viễn Thiếu》

杖藜遠眺
Trượng Lê Viễn Thiếu

白雲如帶束山腰,
Bạch vân như đái thúc sơn yêu,
石磴飛空細路遙。
Thạch đặng phi không tế lộ dao.
獨倚杖藜舒眺望,
Độc ỷ trượng lê thư thiếu vọng,
欲因鳴澗答吹簫。
Dục nhân minh giản đáp xuy tiêu.

Chống trượng vọng xa
Mây trắng bay là nơi sườn núi,
Đường mây thang đá vút chân trời.
Chống trượng vọng xa tâm thư thái,
Theo tiếng suối reo họa khúc ca.

Nhìn mà không chạm tới được chính là một loại bi kịch.

Cái đáng sợ nhất của đời người không phải là chưa thấy. Chưa thấy thì còn yên. Đáng sợ là khi tầm mắt đã mở, núi sông đã hiện ra trước mặt, mà chân lại không thể đi tới: tầm nhìn đã vượt quá tầm với.

Ấy là lúc trí tuệ và trải nghiệm đã đủ để biết thế giới này rộng đến đâu, đỉnh nào đáng leo, đường nào đáng đi. Nhưng thân thể, tinh thần, hoàn cảnh chưa cho phép cất bước. Cái biết đi trước cái làm được cả một quãng dài, và người ta phải sống trong chính cái quãng ấy.

Nỗi đau này không ồn ào, không dồn dập, cũng không quật ai ngã trong một ngày. Nó lặng lẽ, gặm nhấm, bào mòn dần tinh thần theo năm tháng. Kẻ mang nó vẫn ăn, vẫn làm, vẫn cười; chỉ riêng mình biết trong lòng có một ngọn núi chưa từng đặt chân lên.

Đó là sự dày vò khi trí đã đủ chín để thấu nhân sinh, mắt đã đủ tinh để nhận ra con đường, mà đành đứng nhìn vận hội vuột khỏi tầm tay.

Người trong tranh vẫn chống trượng đứng đó. Đường đá thì nhỏ, chân trời thì xa. Nhìn được là một chuyện; đi tới được hay không, lại là chuyện khác.

Ngày cập nhật: